Ngày 30 tháng 7 năm 1919, một sự kiện định mệnh đã diễn ra ngoài khơi Block Island, Rhode Island, đánh dấu "chuyến tuần tra vĩnh cửu" của cựu tàu ngầm USS G-2 (SS-27). Con tàu, dù không chìm trong chiến đấu, đã kết thúc sứ mệnh của mình dưới lòng biển sâu, trở thành một phần của lịch sử hải quân Hoa Kỳ trong một thí nghiệm được kiểm soát.

Được hạ thủy vào năm 1913 với tên gọi USS Seal và đưa vào biên chế Hải quân Hoa Kỳ vào tháng 2 năm 1915, G-2 là một trong những tàu ngầm ban đầu của lớp G. Trong thời gian hoạt động ngắn ngủi của mình, con tàu này chủ yếu được sử dụng cho mục đích huấn luyện và phát triển chiến thuật tàu ngầm. Sau khi phục vụ trong Thế chiến thứ nhất, G-2 được cho ngừng hoạt động vào tháng 4 năm 1919, chỉ vài tháng trước khi nó gặp số phận cuối cùng.

Vào ngày định mệnh đó, USS G-2 đã được sử dụng làm mục tiêu trong một thử nghiệm phá hủy do Hải quân Hoa Kỳ tiến hành. Mục đích của thí nghiệm là để nghiên cứu tác động của thuốc nổ dưới nước đối với cấu trúc tàu ngầm. Sau khi được kéo đến vị trí được chỉ định và đặt các khối thuốc nổ, con tàu đã bị đánh chìm một cách có chủ đích. Điều đáng chú ý là không có bất kỳ thủy thủ đoàn nào trên tàu trong quá trình này, đảm bảo không có tổn thất về người.

Dù cái kết của USS G-2 là một vụ đánh chìm có kế hoạch, nó vẫn mang ý nghĩa quan trọng đối với Hải quân Hoa Kỳ. Dữ liệu thu thập được từ thí nghiệm này đã cung cấp những hiểu biết quý giá về độ bền vỏ tàu và hiệu quả của các loại thuốc nổ, góp phần vào sự phát triển sau này của công nghệ tàu ngầm và kỹ thuật phá hủy dưới nước. Ngày nay, xác tàu của G-2 nằm yên nghỉ dưới đáy biển, một di tích thầm lặng nhắc nhở về một giai đoạn thử nghiệm và đổi mới trong lịch sử hải quân.